Một hôm được nghỉ, bốn quan họp nhau đánh chén, nhân lúc cao hứng liền mở một cuộc thi nói khoác. Quan thứ nhất nói:
- Tôi còn nhớ, ngày tôi trọng nhậm ở huyện nọ, tôi được trông thấy một con trâu to lắm, nó liếm một cái hết cả sào mạ!
Quan thứ hai nói:
- Thế đã lấy gì làm lạ. Tôi còn trông thấy một sợi dây thừng to gấp mười cái cột đình làng này!
Quan thứ nhất biết ông kia nói lỡm mình, bèn chịu thua và giục quan thứ ba lên tiếng:
Quan thứ ba nói:
- Tôi đã từng thấy một cây cầu dài lắm, đứng đầu này không thể trông
thấy đầu kia. Chỉ biết rằng có hai bố con nhà nọ, kẻ ở bên này, người ở
bên kia mà chẳng bao giờ gặp nhau được. Lúc ông bố chết, người con nghe
tin, vội vã sang đưa đám ma, nhưng khi qua cầu sang đến nơi thì đã đoạn
tang được ba năm rồi!
Đến lượt quan thứ tư:
- Thế kể cũng đã ghê đấy. Nhưng tôi lại còn trông thấy một cái cây cao
khủng khiếp lắm! Cứ biết rằng trứng chim ở ngọn cây rơi xuống mới đến
nửa chừng, chim đã nở đủ lông đủ cánh và đã bay đi rồi.
Quan thứ ba hiểu ý, muốn nói cây dùng để làm cái cầu mình nói, đành chịu thua.
Bốn ông quan đắc ý, vỗ đùi cười ha hả.
Bỗng có tiếng thét thật to làm các quan giật bắn người:
- Đồ nói láo cả! Lính đâu? Trói cả chúng nó lại cho ta!
Các quan sợ run cầm cập, ngơ ngác nhìn trước nhìn sau xem ai thì té ra là anh lính hầu. Lúc ấy, quan mới lớn giọng:
- Thằng kia, mày định trói ai thế?
- Bẩm quan, con thấy các quan thi nhau nói khoác thì con cũng nói khoác chơi đấy ạ!
Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014
Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014
Truyện cười dân gian: Cá rô nghệ
- Ta đâu thèm tháo nước ruộng của các ngươi. Đấy là mấy hôm trước có mấy con cá rô nghệ vẫy đuôi, nước ở ruộng các ngươi bắn sang ruộng ta đấy chứ. Có trời đất ta thề với các ngươi là chính mắt ta trông thấy như thế.
Bà con có ruộng xung quanh nhà lão tức lắm. Họ chờ dịp. Trời vẫn nắng hạn. Một đêm tối trời, lão lại tháo trộm nước. Lúi húi từ ruộng nọ qua ruộng kia, lão tưởng như không có ai ngoài ruộng giữa đêm khuya khoắt này. Nhưng lúc lão ngẩng mặt lên thì một bác nông dân đang sừng sững đứng đó, tay cầm cái nơm, mắt chăm chăm nhìn vào mặt. Lão sợ quá, nhào đầu vào ruộng lúa, lấy tay vọc nước "lách tách" giả tiếng cá rô quẫy. Bác nông dân giơ nơm ra, úp mạnh vào đầu lão :
- Bắt được con các rô nghệ đây rồi.
Truyện Cười Dân Gian: Không ăn thì tao cho ông Lý ăn
- Giàu vì ruộng chứ đâu phải vì giàu vì một tí đất, lấn sang vườn nhà nó làm gì.
Từ đó nhà giàu thôi không lấn nữa.
Anh nhà nghèo đang nuôi con chó choai, hứa lớn lên sẽ thịt giả ơn Lý trưởng. Tháng sau nữa, Lý trưởng lại đến, khen con chó mập rồi nói:
- Thịt được rồi đấy.
Chủ nhà nói:
- Thưa ông, chó già gà non. Chờ nó già thêm tí nữa ăn thịt mới ngon.
Cách một tháng nữa, Lý trưởng lại đến giữa lúc đứa bé con chủ nhà bậy ra. Anh chủ nhà hô "ông chó" đến để dọn đi. Nhưng con chó chỉ dòm rồi ngoắt đuôi chứ không ăn. Anh liền mắng chó:
- Mi có ăn đi không? Không ăn thì ông cho ông Lý ăn đó!
Truyện Cười Dân Gian: Thêm cho ba quan nữa
có trả, anh lấy làm lo vì chủ nợ không những đáo để mà có hai con gái cũng chua ngoa rất mực.
Nhà anh có cái chõng rách. anh phải lên một chiếc chiếu. Lần đầu mụ sai con gái thứ hai đi đòi. Từ ngoài cổng bước vào, cô này đã léo nhéo:
- Mẹ tôi bảo nếu anh không trả, mẹ tôi đốt nhà đi đó.
Anh giả bộ rên rỉ tiếp khách và không bỏ lỡ cơ hội khi thấy đương sự bị chổng kềnh ở cái bẩy (chõng rách). Sau đó, câm như hến, cô ta ra về tay không.
Cho là con gái bé không làm lên việc, lần thứ hai mụ cho con gái lớn đi đòi, và sự việc diễn ra như lần trước.
Lần thứ ba đến lượt mụ, cũng vậy, nhưng thấy anh rụt rè, mụ nói:
- Mau lên, mau lên, cho thêm ba quan nữa!
Thế là sáng hôm sau, người ta thấy anh chàng sang nhà mụ nhà giàu đòi nợ.
Truyện Cười Dân Gian: Tôi ngu sao được
- Ðau quá trời ơi! Ðau quá trời ơi!
- Mày đau chứ tao không thấy đau - Lão ta đáp lại.
Chú bé nhớ lấy câu đó. Một hôm khác lão ta đi thăm đồng về. Trời nắng chang chang, mồ hôi nhễ nhại , lão khát khô cổ. Chưa vào đến nhà lão đã sai chú bé:
- Múc cho tao bát nước, nhanh lên!
Chú bé chạy vội vào nhà, múc nước ra. Vì khát quá lão cầm lấy gáo uống luôn. Nhưng lập tức lão nhổ toẹt ra giữa nhà rồi quát lớn:
- Nước nóng như thế này mà mày đưa tao uống hả?
- Thưa ông con thò cán gáo vào ấm nước đang sôi mà chả thấy nóng! - Chú bé nhanh nhảu đáp.
- Ðồ ngu! Ðồ ngu! - Lão ta quát lớn.
Chú bé thấy lão mắc kế mình liền nói:
- Thưa ông tôi chẳng ngu đâu! Ông đánh tôi ông bảo ông không thấy đau. Như vậy tôi cũng bằng ông đấy chứ!
Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014
Đọc ngược
- Mù hay sao không đọc được tiếng Việt à?
- Có chứ! - Cụ đồ bình thản đáp, rồi cụ giơ tay chỉ từng chữ từ phải qua trái mà đọc to:
- Đây đái được không cấm!
Tên cu-lít tức anh ách nhưng nghĩ cũng có lý bèn "mẹc, cô-soong" một hồi rồi ngoảnh mặt cho cụ đi... tè.
Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014
tiền múa chúa cười
Nhà Quỳnh nghèo lắm. Một lần ghé qua đền thờ bà Chúa Liễu, thấy nơi khám
có nhiều tiền do khách thập phương cúng đặt ở trên mâm, Quỳnh nảy ra ý
muốn vay. Cậu vừa gieo tiền xin âm dương vừa khấn:
- Độ rày, em túng quẫn, chị lại để tiền không. Xin chị cho em vay, làm ăn khá em chẳng quên ơn chị. Nếu cho vay một phần tư, xin khiến hai đồng đều sấp; nếu cho vay một phần ba, xin cho hai đồng đều ngửa, còn cho vay một nửa, xin sấp ngửa bằng nhau.
Theo kiểu cách ấy, thì đằng nào Quỳnh cũng vay được cả, mà ý bà Chúa Liễu vốn không thích tính Quỳnh, chẳng muốn cho vay, bèn làm cho cả hai đồng tiền quay tít không ngừng.
Thấy vậy, Quỳnh reo lên:
- A, tiền múa, Chúa cười! Chị thương em nghèo nên cho em vay cả. Xin đa tạ chị!
Nói đoạn, Quỳnh trút hết tiền vào bao, buộc lại rồi ra về. Mắc mưu Quỳnh, bà Chúa phen này coi như mất trắng.
- Độ rày, em túng quẫn, chị lại để tiền không. Xin chị cho em vay, làm ăn khá em chẳng quên ơn chị. Nếu cho vay một phần tư, xin khiến hai đồng đều sấp; nếu cho vay một phần ba, xin cho hai đồng đều ngửa, còn cho vay một nửa, xin sấp ngửa bằng nhau.
Theo kiểu cách ấy, thì đằng nào Quỳnh cũng vay được cả, mà ý bà Chúa Liễu vốn không thích tính Quỳnh, chẳng muốn cho vay, bèn làm cho cả hai đồng tiền quay tít không ngừng.
Thấy vậy, Quỳnh reo lên:
- A, tiền múa, Chúa cười! Chị thương em nghèo nên cho em vay cả. Xin đa tạ chị!
Nói đoạn, Quỳnh trút hết tiền vào bao, buộc lại rồi ra về. Mắc mưu Quỳnh, bà Chúa phen này coi như mất trắng.
Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014
Truyện Bác Ba Phi
Có một lần, bầy heo rừng mười một con nối đuôi nhau đi hàng một, bác Ba Phi muốn bắt cả một bầy mười một con. Bác leo lên cây tràm, bầy heo đi tới, bác chặt từng con một giữa sống lưng, lần lượt từ con đi đầu đến con thứ mười một, chỉ chặt đứt xương, chưa chặt đứt da. Đến con thứ mười một đứng lại, bác mới chặt tiếp. Cả bầy dồn cục, con nọ xô con kia, miếng da lưng đứt nốt. Thế là bác hốt cả bầy heo.
Cọp xay lúa
Bác Ba Phi trai tài, bác Ba Phi gái cũng giỏi. Một đêm cọp mò về làng bắt heo và chó. Bác Ba Phi gái đem thóc đổ ra cối để xay. Bác trai gọi bác gái vào nhà có việc. Mấy con chó lẩn quẩn đứng chung quanh cối. Có một con cọp không rõ đứng rình từ bao giờ, thấy bác gái vừa đi khỏi, liền nhảy vô nhà bắt chó. Hai cái chân trước của cọp vồ trúng ngay giàng xay. Cọp gỡ mãi không ra, cứ kéo lui, kéo tới, kéo hoài. Cối gạo vừa đổ một loáng đã xay hết. Bác Ba Phi gái lại mang thúng thóc khác đổ vào cối cho cọp xay. Cọp cứ phải xay hoài. Bác gái bắt nó xay hết 25 giạ lúa mới thả cho nó ra.
Cây tràm và con nai
Có một lần, bác Ba Phi trèo lên một cây tràm lấy mật ong. Bác rủi trật tay té bảy ngày mới tới đất. Cây cao quá xá! Khi rơi bác đói bụng quá, cứ ngày phải nấu cơm ăn hai bữa rồi lại té tiếp.
Một bữa khác, trời nắng, bác xuống một cái bàu tắm, giặt áo phơi ngay trên gạc con nai mà không hay. Bác ngủ một giấc, khi dậy thì thấy một ổ ong đóng ở dưới bắp chân. Ăn hết ổ ong mật đến nửa thùng bác mới lấy áo mặc ra về. Con nai lúc đó mới vùng chạy và áo của bác phơi trên gạc nai cũng vừa khô.
Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014
Cần gì phải trông
- Ngựa của ông có đá người không?
- Nó dữ lắm đấy, người lạ đến gần là nó đá đấy,
- Thế nó có hay bỏ trốn không?
- Không bao giờ !
- Vậy thì cần gì phải trông nữa!...
Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014
Rao làng
Ngày trước, dân ngụ cư là kẻ thấp kém nhất trong làng. Cho nên, đến Yên
Lược, vừa dựng xong túp lều, Xiển bị bọn lý trưởng bắt ra làm mõ.
Một hôm, lý trưởng thấy một chị hàng bát ngồi ỉa ở cái bãi rậm đầu làng, liền bắt lấy gánh bát rồi sai Xiển đi mời "làng" ra đình chia phần. Xiển vâng vâng dạ dạ, vác mõ đi, cứ sau một hồi mõ "cốc cốc" lại rao:
- Chiềng làng chiềng chạ! lắng tai mà nge mõ rao: Cụ lý bắt được mụ hàng bát ỉa bậy đầu làng, mời "làng" mau ra đình mà chia phần!
Nghe nói chia phần, bao nhiêu chứ sắc, thân hào, vội vã kéo nhau ra đình. Ðến cổng đình, gặp Xiển, ai cũng nhao nhao hỏi:
- Chia phần gì thế mày?
- Con mẹ hàng bát ấy đâu rồi?
- Có nhiều không hả mày?
Xiển lễ phép đáp:
- Bẩm các cụ, con mẹ hàng bát ỉa bậy đầu làng. Dạ, nhiều lắm ạ, một đống to lù lù thế kia, có lẽ một cụ được đến vài ba bát chứ không ít đâu!
Vừa nói, Xiển vừa chỉ về phía hai cái sọt bát đang để ở hè đình.
Một hôm, lý trưởng thấy một chị hàng bát ngồi ỉa ở cái bãi rậm đầu làng, liền bắt lấy gánh bát rồi sai Xiển đi mời "làng" ra đình chia phần. Xiển vâng vâng dạ dạ, vác mõ đi, cứ sau một hồi mõ "cốc cốc" lại rao:
- Chiềng làng chiềng chạ! lắng tai mà nge mõ rao: Cụ lý bắt được mụ hàng bát ỉa bậy đầu làng, mời "làng" mau ra đình mà chia phần!
Nghe nói chia phần, bao nhiêu chứ sắc, thân hào, vội vã kéo nhau ra đình. Ðến cổng đình, gặp Xiển, ai cũng nhao nhao hỏi:
- Chia phần gì thế mày?
- Con mẹ hàng bát ấy đâu rồi?
- Có nhiều không hả mày?
Xiển lễ phép đáp:
- Bẩm các cụ, con mẹ hàng bát ỉa bậy đầu làng. Dạ, nhiều lắm ạ, một đống to lù lù thế kia, có lẽ một cụ được đến vài ba bát chứ không ít đâu!
Vừa nói, Xiển vừa chỉ về phía hai cái sọt bát đang để ở hè đình.
Gặp Ác Mộng
Hai anh em ngủ chung giường. Người em gặp ác mộng hét thất thanh và tỉnh dậy, người anh hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Em nằm mơ thấy ác mộng
- Mày mơ thấy gì?
- Em nằm mơ thấy em đang rơi xuống vực thẳm
- Thế mày có chết không?
- Không, may mắn sao em nắm được cái rễ cây
- Thế giờ mày tỉnh chưa?
- Dạ rồi.
- Vậy mày buông cái rễ cây ra, đau quá !!!
Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014
NhacCuaTui Downloader
Tải nhạc và playlist dễ dàng và nhanh nhất tại NhacCuaTui.
Tính năng chính: tải nguyên playlist, tải nhiều bài hát cùng lúc.
Đây không phải là ứng dụng để nghe nhạc, nếu bạn muốn nghe nhạc thì dùng những ứng dụng khác.
Tập tin nhạc sau khi tải xong được lưu vào thư mục "Music" trên thẻ nhớ hoặc bộ nhớ trong.
Ứng dụng này không có mối liên hệ nào với NhacCuaTui.
Hãy dùng Zing Music Downloader để tải nhạc tại Zing Mp3.
Tính năng chính: tải nguyên playlist, tải nhiều bài hát cùng lúc.
Đây không phải là ứng dụng để nghe nhạc, nếu bạn muốn nghe nhạc thì dùng những ứng dụng khác.
Tập tin nhạc sau khi tải xong được lưu vào thư mục "Music" trên thẻ nhớ hoặc bộ nhớ trong.
Ứng dụng này không có mối liên hệ nào với NhacCuaTui.
Hãy dùng Zing Music Downloader để tải nhạc tại Zing Mp3.
Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014
đọc truyện nói khoác
Trước
đây chỉ thấy thơ hài, sau chuyển sang “sân” thơ tình. Chắc tại tình cảm
cao trào quá nên giờ chuyển sang chơi thể thao cho đỡ bứt rứt chân tay
đây mà.
Thực
ra, mấy “lều thơ” mình đánh cầu thì ít mà làm thơ về cầu lông thì
nhiều. Nhiều bài thơ ca ngợi nhau ra đời, không khí rất tưng bừng. Này
nhé:
Ai ơi, “Cười suốt” giỏi không?
Cầu thơ cũng được, cầu lông cũng tài!
Cầu thơ cũng được, cầu lông cũng tài!
Một số bác đã cao tuổi nhưng sức trẻ vẫn còn nguyên vẹn, máu trong người vẫn lưu thông ào ạt như chưa từng có sự... cao tuổi:
Phấp phới trên trời, trắng tựa bông
Quả cầu ngất ngưởng giữa từng không
Ông đập, bà nâng nghe huỳnh huỵch
Xong nốt ván này chắc rạng đông!
Quả cầu ngất ngưởng giữa từng không
Ông đập, bà nâng nghe huỳnh huỵch
Xong nốt ván này chắc rạng đông!
Chẳng thế mà chủ Câu lạc bộ “Thơ Hài” đã mượn đâu đó một câu thơ để cảm thán:
Hội ta có phong trào cầu
lông đang phát triển, dẫn đầu toàn tinh (tỉnh).
lông đang phát triển, dẫn đầu toàn tinh (tỉnh).
Tức
là toàn tỉnh thành trong cả nước. Rồi đây cầu lông của Hội còn vươn ra
toàn thế giới là cái chắc. Còn bây giờ, tạm thời thì vẫn:
Hội ta có phong trào cầu
Lông phát triển mạnh, đồng đều thì chưa
Chỗ dày, chỗ lại lưa thưa
Chỗ thì lổn nhổn, chỗ chưa thấy gì
Chỗ thì nhu nhú tí ti
Cho nên cần phải tính gì đi thôi
Làm sao phát triển kịp thời
Cầu lông Hội ấy sẽ rồi tiến xa!
Lông phát triển mạnh, đồng đều thì chưa
Chỗ dày, chỗ lại lưa thưa
Chỗ thì lổn nhổn, chỗ chưa thấy gì
Chỗ thì nhu nhú tí ti
Cho nên cần phải tính gì đi thôi
Làm sao phát triển kịp thời
Cầu lông Hội ấy sẽ rồi tiến xa!
Đây
chỉ là bài viết miêu tả một buổi Câu lạc bộ “Thơ Hài” họp, không bàn về
thơ mà bàn về cầu lông. Thế nên nếu thấy Câu lạc bộ “Thơ Hài” chưa rục
rịch gì thì xin mọi người đừng sốt ruột. Chỉ vài tháng nữa thôi:
Phong trào phát triển quả cầu
lông bay tung toé trên đầu như... sao!
lông bay tung toé trên đầu như... sao!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
